Posts mit dem Label china werden angezeigt. Alle Posts anzeigen
Posts mit dem Label china werden angezeigt. Alle Posts anzeigen

Dienstag, 20. November 2012

Bộ ảnh của Lư Quảng: Nạn ô nhiễm ở Trung Quốc


Ngày 14 tháng 10 vừa qua, lễ trao giải hàng năm lần thứ 30 của Quỹ Tưởng niệm W. Eugene Smith được tổ chức tại thành phố New York. Nhà nhiếp ảnh Lư Quảng (Lu Guang 卢广) của Trung Quốc đã được trao khoản tài trợ 30.000 đô la về Nhiếp ảnh Nhân văn cho đề án ảnh tư liệu “Nạn ô nhiễm ở Trung Quốc” của ông.
Nhà nhiếp ảnh tự do Lư Quảng khởi đầu vào năm 1980 là một chàng chụp ảnh nghiệp dư. Ông vốn là công nhân, sau mới có một tiệm ảnh riêng và làm quảng cáo. Tháng 8 năm 1993, ông quay về học sau đại học tại Viện Mỹ thuật và Thiết kế Trung ương ở Bắc Kinh (nay là Viện Mỹ thuật và Thiết kế, Đại học Thanh Hoa). Trong thời gian học, ông nghiên cứu, đi khắp nước và tạo sự nghiệp cho mình, trở thành “con ngựa ô” của giới nhiếp ảnh Bắc Kinh. Các tác phẩm đầy tính nghệ thuật, sáng tạo và sâu sắc của ông thường tập trung vào “các hiện tượng xã hội và con người sống dưới đáy xã hội”, thu hút sự chú ý của giới nhiếp ảnh và truyền thông cả nước. Nhiều tác phẩm đoạt giải của ông tập trung vào những vấn đề xã hội như “đổ xô tìm vàng ở miền Tây”, “gái nghiện”, “hầm lò than nhỏ”, “làng HIV”, “Kênh Lớn”, “xây dựng đường sắt Thanh Hải – Tây Tạng”, vân vân.

1. “Ở chỗ tiếp giáp tỉnh Ninh Hạ và tỉnh Nội Mông, tôi thấy một ống khói cao phun khói vàng che cả trời xanh, những bãi cỏ lớn giờ thành nơi đổ rác công nghiệp; mùi hôi thối không chịu đựng nổi làm người ta phát ho; nước thải công nghiệp trào ra chảy vào Hoàng Hà…”
– Lư Quảng.

2. Chất thải hóa học từ Khu công nghiệp Thái Hưng, tỉnh Giang Tô, đổ bên bờ sông Dương Tử. Ngày 15, tháng 5, 2009.

3. Gia trang họ Phạm ở thị trấn An Dương, tỉnh Hà Nam, chỉ có một bức tường ngăn gia trang này với các lò luyện thép. Dân sống trong ngôi làng bị ô nhiễm nặng nề này ngày ngày chìm trong thứ mưa sắt. Ngày 24, tháng 3, 2008.

4. Chất thải công nghiệp của khu công nghiệp Tiêu Sơn, tỉnh Triết Giang, cuối cùng chảy vào sông Tiền Đường. Ngày 24, tháng 4, 2009.

5. Chất thải của nhà máy sắt thép An Dương, tỉnh Hà Nam, chảy vào sông An Dương. Ngày 25, tháng 3, 2008.

6. Sông hồ trấn Quý Dư, tỉnh Quảng Đông bị ô nhiễm, người dân này đang rửa ở một cái ao bị ô nhiễm nghiêm trọng. Ngày 25, tháng 11, 2005.

7. Khu công nghiệp Thạch Chủy Sơn, tỉnh Ninh Hạ, ống khói cao phun khói và bụi. Cư dân khi ra ngoài phải trùm khăn kín mít để che bụi từ trên trời rơi xuống. Ngày 22, tháng 4, 2006.

8. Ở bờ biển Hoàng Hải, vô số ống dẫn chất thải chôn trên bờ và thậm chí kéo ra tận vùng biển sâu. Ngày 28, tháng 4, 2008.

9. Ở Mã Yên Sơn, dọc theo sông Dương Tử có nhiều xưởng tuyển sắt và nhà máy chế biến nhựa quy mô nhỏ. Phần lớn chất thải đổ vào sông Dương Tử. Ngày 18, tháng 6, 2009.

10. Ở Nội Mông có hai “con rồng đen“ từ nhà máy điện Lạp Tăng Miếu trùm lên các làng lân cận. Ngày 26, tháng 7, 2005.

11. Nhà máy xử lý chất thải khu công nghiệp hóa học thị trấn Thường Thị, tỉnh GiangTô, chịu trách nhiệm thu thập và xử lý chất thải công nghiệp. Tuy nhiên nhà máy chẳng làm gì, ống dẫn chất thải kéo dài 1.500 mét bên dưới sông Dương Tử và đổ chất thải ra ở đó. Ngày 11, tháng 6, 2009.

12. Đất bên sông Dương Tử bị ô nhiễm vì khu công nghiệp hóa học Mã Yên Sơn, tỉnh An Huy. Ngày 26, tháng 6, 2009.

13. Phần lớn nước thải công nghiệp từ khu công nghiệp Lạp Tăng Miếu, Nội Mông, hàng ngày chảy vào Hoàng Hà. Ngày 26, tháng 7, 2005.

14. Phần lớn nước thải công nghiệp từ nhà máy titan Trấn Giang hàng ngày đổ vào sông Dương Tử. Cách chỗ nhà máy nước trấn Đan Dương lấy nước chưa đầy 1.000 mét. Ngày 10, tháng 6, 2009.

15. Nhà máy xử lý nước thải khu công nghiệp hoá học thị trấn Hải Môn, tỉnh Giang Tô, đổ chất thải vào sông Dương Tử. Ngày 5, tháng 6, 2009.

16. Nhà máy sắt thép huyện Thiệp, tỉnh Hà Bắc gây ô nhiễm nghiêm trọng. Quy mô công ty càng phát triển thì cuộc sống của cư dân vùng này càng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Ngày 18, thảng, 2008.

17. Long Môn thuộc thị trấn Hà Thành, tỉnh Thiểm Tây, phát triển công nghiệp quy mô lớn. Môi trường ở đây bị ô nhiễm hết sức nghiêm trọng. Ngày 8, tháng 4, 2008.

18. Ở khu công nghiệp Tân Hải, tỉnh Giang Tô, có trên 100 nhà máy hóa học. Một số đổ chất thải ra biển, một số thì lưu chất thải bị ô nhiễm nặng trong 5 ‘hồ chứa chất thải tạm thời’. Hàng tháng có hai lần triều cường, chất thải sẽ theo thuỷ triều đổ ra biển. Ngày 20, tháng 6, 2008.

19. Khu công nghiệp hóa học huyện Hồ Khẩu, tỉnh Giang Tây, bên sông Dương Tử. Nhà máy hoá học san lấp trái phép bờ sông Dương Tử để mở rộng quy mô nhà máy.

20. Khu công nghiệp hóa học thị trấn Huyền Hồ, tỉnh An Huy, lắp đặt ống ngầm để đổ chất thải ra sông Dương Tử. Chất thải có đủ màu: đen, xám, đỏ sẫm, hay vàng; mỗi nhà máy hoá học khác nhau cho ra chất thải có màu khác nhau. Ngày 18, tháng 6, 2009.

21. Thiểm Tây là vùng ô nhiễm nhất Trung Quốc. Đây cũng là tỉnh có tỷ lệ trẻ có khuyết tật bẩm sinh cao nhất. Đôi vợ chồng nông dân nhân ái này nhận nuôi 17 trẻ khuyết tật. Ngày 15, tháng 4, 2009.
“Ở một số địa phương Trung Quốc mạng sống của người dân bị đe dọa vì ô nhiễm môi trường. Cư dân bị đủ thứ bệnh tật, có những làng ung thư, ngày càng nhiều những đứa trẻ sinh ra bị khuyết tật, đó là hậu quả của việc hy sinh môi trường vì tìm kiếm lợi ích kinh tế một cách mù quáng.”
– Lư Quảng.

22. Ông cụ chăn cừu bên bờ Hoàng Hà không chịu nổi mùi thối. Ngày 23, tháng 4, 2006.

23. Cậu nhóc 15 tuổi ở Thiên Thủy, tỉnh Cam Túc, học lớp 2 xong thì bỏ học, theo cha mẹ đến khu công nghiệp Hắc Long Quý. Cậu kiếm được 16 tệ mỗi ngày. Ngày 8, tháng 4, 2005.

24. Khu công nghiệp Hắc Long Quý, tỉnh Nội Mông, đôi vợ chồng làm việc ở lò thạch cao vừa về đến nhà. Ngày 22, tháng 3, 2007.

25. Dân thôn Hạ Khang ở thị trấn Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây, chịu đựng lâu ngày nước bị ô nhiễm vì chất thải công nghiệp, hơn 50 người bị ung thư, tắc mạch máu não. Ông cụ Wang Baosheng 64 tuổi bị bệnh từ năm 2003, ung nhọt khắp người, không nằm được và ngày ngày gục mặt xuống cạnh giường. Ngày 10, tháng 7, 2005.

26. Hít một lượng lớn bụi vào phổi, người ta phát bệnh sau khi làm việc ở đây 1-2 năm. Hầu hết dân nhập cư là từ vùng nghèo khổ đến. Ngày 10, tháng 4, 2005.

27. Thôn Trương Kiều, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, bà Tôn Hiểu Quân, 45 tuổi, từ 4 năm nay không nhúc nhích được chân tay. Chạy thầy chạy thuốc khắp nơi đều vô hiệu. Ngày 7, tháng 4, 2009.

28. Thôn Triệu Trang bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, ông cụ Zhao Bingkun, 66 tuổi, bị ung thư thực quản từ 2004, sau lần phẫu thuật thứ hai, chi phí điều trị lên đến 200.000 tệ. Ông đang ở giai đoạn cuối, ngày nào cũng sốt, chờ chết. Ngày 7, tháng 4, 2009.

29. Thôn Triệu Trang, huyện Tây Bình, tỉnh Hà Nam, bên sông Hồng Hà, vợ ông Cao Vạn Thuận chết vì ung thư. Nay ông sống nghèo khổ. Ngày 3, tháng 4, 2009.

30. Thị trấn Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây là nơi bị ô nhiễm trầm trọng. Nông dân làm việc ngoài cánh đồng bông chỉ hai giờ là người đầy tro than. Ngày 24, tháng 9, 2007.

31. Công nhân muối ở Liên Vân Cảng, tỉnh Giang Tô, giận dữ nói: “Khi gió thổi về phía chúng tôi, mùi thối từ các nhà máy hoá học không chịu nổi. Ban đêm thậm chí còn có nhiều khí độc hơn.” Ngày 19, tháng 3, 2009.

32. Người dân Phạm Gia Trang chuẩn bị đơn kiện đầy những dấu lăn tay, đòi bồi thường thiệt hại do ô nhiễm. Ngày 19, tháng 3, 2008.

33. Ở tỉnh Sơn Tây có nhiều nhà nuôi dưỡng trẻ từ thiện, giúp trẻ khuyết tật bị cha mẹ bỏ rơi. Ngày 14, tháng 4, 2009.

34. Thôn Lưu Gia Loan bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, cô bé Yang Xiao 13 tuổi ngã bệnh vào tháng 11 năm 2008, mà không biết bệnh gì. Cô được cứu nhờ tiền quyên góp của dân làng. Thấy cụ trưởng thôn đến thăm cháu mình, người bà quỳ xuống, cầm tay cháu. Ngày 19, tháng 4, 2009.

35. Đứa lớn nhất mới 9 tuổi, không đi học. Đứa bé nhất chưa tới 2 tuổi. Chúng sống trong vùng bị ô nhiễm nghiêm trọng. Tay và mặt chúng bao giờ cũng lấm lem. Ngày 10, tháng 4, 2005.

36. Thôn Mã Trang bên sông Hồng Hà, thị trấn Vũ Cương, tỉnh Hà Nam, Mã Hải Bằng, 58 tuổi, bị ung thư bao tử từ 2006 và không thể ra đồng làm việc được. Ông phải uống thuốc hàng ngày, nếu không sẽ rất đau. Ngày 6, tháng 4, 2009.

37. Hàng năm có nhiều trẻ khuyết tật bị bỏ rơi. Khổng Trinh Lan ở huyện Bì, sống bằng nghề tái chế rác thải, nhận nuôi 25 trẻ bị bỏ rơi. Ngày 14, tháng 4, 2009.

38. Thôn Tuyên Uy, tỉnh Vân Nam, là một làng ung thư. Hàng năm có hơn 20 người chết vì ung thư. Cậu học trò Từ Lệ, 11 tuổi, bị ung thư xương. Ngày 8, tháng 5, 2007.

39. Thôn Cố Tân, huyện Thiệp, tỉnh Hà Bắc, số bệnh nhân ung thư xương hiện có là hơn 50 người; mỗi năm hơn 20 bệnh nhân ung thư chết. Ngày 18, tháng 3, 2008.

40. Thôn Trương Vu Trang bên sông Hồng Hà, huyện Tây Bình, tỉnh Hà Nam, Chu Tiểu Yến, 22 tuổi bị u dạ dày năm 2007. Tháng 7 năm 2008, chị chết sau khi trải qua điều trị tại bệnh viện. Đứa con gái 4 tuổi cùng với ông đi thăm mộ. Ngày 2, tháng 4, 2009.
Nguồn: http://www.chinahush.com/2009/10/21/amazing-pictures-pollution-in-china//

Donnerstag, 8. November 2012

Nhà hoạt động nổi tiếng Trung Hoa Hu Jia nói chế độ như một con qủy .


Tác giả: Liang Zhen New Tang Dynasty Television
Thứ hai, 05 Tháng 11 2012 18:15


Nhà hoạt động nổi tiếng của Trung Quốc Hu Jia đã kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ phải chú ý đến nạn thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc, chỉ trích những gì ông mô tả là "con quỷ" giống như hành vi thực hiện bởi các lực lượng an ninh Trung Cộng.


Hu, người đã từng được đề cử giải Nobel Hòa bình cho hoạt động của mình, đã nói chuyện với NTD truyền hình qua điện thoại, mặc dù đã bị buộc phải rời khỏi Bắc Kinh trước Đại hội Đảng 18.


Ông đang ở tại Hoàng Sơn, tỉnh An Huy, và bị cấm quay trở lại Bắc Kinh trong thời gian Quốc hội.


Ông nói với NTD rằng ông nghi ngờ các báo cáo tin tức về mổ cắp nội tạng của các tù nhân lương tâm, chủ yếu là các học viên Pháp Luân Công Pháp Luân Công, khi ông lần đầu tiên nhìn thấy họ vào năm 2006. Tuy nhiên, ông cho biết sau khi vụ bê bối chính trị năm nay liên quan đến Vương Lập Quân và Bạc Hy Lai, và sau khi nhìn thấy phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế về vấn đề này, ông đã bị thuyết phục rằng việc giết học viên Pháp Luân Công để thu hoạch nội tạng của họ trên thực tế đã tồn tại.


"Tôi nghĩ rằng các Dân biểu Quốc hội Mỹ rất cẩn thận. Họ sẽ không cùng đi theo chỉ với bất cứ điều gì, vì nó có thể gây tổn hại cho danh tiếng và lá phiếu của họ. Tôi tin rằng họ nắm giữ một số loại bằng chứng vững chắc và đó là lý do tại sao cộng đồng quốc tế cũng đã phản ứng mạnh mẽ vè vấn đề này ", Hu nói.


Hu tiếp tục: "Loại bỏ các bộ phận cơ thể của con người trong khi họ vẫn còn sống thực sự đã vượt quá những gì một con người có thể chịu đựng, về phương diện hợp lý và tình cảm. [Bất cứ ai mà có thể làm một điều như vậy] là chẳng khác gì một con quỷ. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã can phạm tất cả các loại hành động tà ác, và tôi thực sự tin rằng nó sẽ bị buộc phải bước xuống hàng trăm lần nếu sự việc tồn tại trong một xã hội dân chủ. "


Hu kêu gọi các ứng cử viên tổng thống Mỹ chú ý nhiều hơn đến vấn đề mổ cắp nội tạng trước cuộc bầu cử, "Thúc đẩy quyền con người là một trong những khối sáng lập của Hoa Kỳ. Tôi hy vọng các ứng cử viên có thể là một tiếng nói cho các nạn nhân và để cho các cử tri Mỹ ý thức được vấn đề này. Phơi bày vấn đề này sẽ tạo ra một tác động lớn hơn, do đó, sẽ giúp ngăn chặn các tội ác. "


Hu Jia kêu gọi các viên chức ĐCSTQ cao cấp những người nắm giữ thông tin về những tội ác nhanh chóng cho biết các chứng cứ. Hu tin rằng điều này sẽ giúp ngăn chặn các tội phạm, và ông nói rằng che giấu bằng chứng cũng giống như tán trợ trong tội ác này.


Chú thích:


Nguồn:


http://vietdaikynguyen.com/v2/china/...hu-mot-con-quy

chinareports@epochtimes.com

Montag, 5. November 2012

Những hoàng đế cuối cùng


Hàng tỷ thuộc về gia đình những quan chức lớn, và một chút cho mỗi người Hoa. Câu chuyện thần thoại về một đảng cộng sản theo đường lối chủ nghĩa tư bản.

Kỳ quan chính trị

Trung Hoa – kỳ quan kinh tế? Biết rồi khổ lắm nói mãi. Điều thú vị thực ra là: Trung Hoa là một kỳ quan chính trị. Một quốc gia vươn lên hàng thứ hai thế giới về sức mạnh kinh tế với những lãnh đạo không chịu trách nhiệm với bất cứ ai về chuyện họ làm, với thể chế què quặt, một đất nước mà luật pháp không được coi trọng bằng lời nói của một quan chức đảng cấp vùng. Một đảng, dù đã được dự báo là ngắc ngoải nhiều lần, gửi người bay vào quỹ đạo và đẩy thị trường chứng khoán thế giới lúc lên voi lúc xuống chó. Một đảng tự gọi là cộng sản đã khai phá chủ nghĩa tư bản theo kiểu mới.

Trung Hoa chưa từng bao giờ giàu có như bây giờ.

“Và Trung Hoa cũng chưa từng yếu như bây giờ.”

Câu này là của Đái Tình[1], một phụ nữ từng sinh trưởng giữa vòng bao bọc của quyền lực, người đã từng chung lớp mẫu giáo với một số lãnh đạo hiện nay.

“Nếu giờ ai mà hỏi tôi”, bà nói, “lựa chọn sau chót của tôi mới là kiếp sau sinh ra lại làm người Hoa.”

Đảng Cộng sản Trung Quốc. Được thành lập bởi một nhóm những nhà cách mạng trẻ vào tháng Bảy năm 1921 tại Thượng Hải. Đảng[2] hiện có 82 triệu thành viên – tương đương dân số nước Đức, nhưng có vẻ là mắn đẻ hơn: Trong vòng 10 năm qua đã có trên 26 triệu thành viên mới gia nhập. Đảng lèo lái đường đi nước bước của các công ty lớn, chỉ đạo quân đội lớn nhất hành tinh, dẫn dắt cả một đất nước – những hành động mà ta không thể nhận biết ngay được. Thoạt trông ta chỉ thấy các sếp tổng công ty, một bộ trưởng quốc phòng, một chính phủ. Vâng, Trung Hoa cũng có một chính phủ, chỉ có điều: chính phủ không điều hành. Đảng làm chuyện đó.

Đái Tình năm nay 71 tuổi. Bà từng là nhà báo nổi tiếng nhất nước. Cha bà thuộc đội ngũ những thành viên đầu tiên của Đảng. Cha bà mất trong cuộc chiến kháng Nhật, bà được người bạn của cha bà – nguyên soái Diệp Kiếm Anh[3], một đồng chí chiến đấu của Mao, nhận về làm con nuôi. Trong vai trò con ông cháu cha được bảo bọc, Đái Tình lớn lên trong khu Trung Nam Hải thuộc vườn thượng uyển cũ của Tử Cấm Thành, là nơi mà những ông quan thế hệ mới lưu trú cách biệt với quần chúng, ngay sau khi cách mạng thành công.

“Ở trong kia”, bà vừa nói vừa chỉ tay vào Tây Môn của Tử Cấm Thành, “đó là cái thư viện mà khi còn ở tuổi thiếu niên tôi thường ngồi trong đó cả ngày.” Thời còn là hồng vệ binh, bà tôn thờ Mao, thời là phóng viên trẻ bất mãn, bà tôn sùng Đặng Tiểu Bình và chính sách cải cách của ông ta. Sau ngày thảm sát Thiên An Môn, vào mùa thu năm 1989, bà tự ra khỏi Đảng.

Kể từ đó bà hầu như biến mất: Một người thuộc “nhóm thái tử”[4] – cách người ta thường gọi con cái các quan chức cấp cao của Đảng – đã trở thành kẻ phản kháng. Đái Tình từ đó không được phép xuất bản một dòng nào nữa ở Trung Hoa, một công an được cử túc trực ngày đêm canh chừng bà.

“Đảng như là Thánh”, một giáo sư thuộc trường Đại học Nhân dân Bắc Kinh từng nói. “Thánh hiện diện ở khắp nơi. Bạn chỉ không nhìn thấy Thánh thôi.”

Đang có một sự đổ vỡ

Vào thứ Năm tới, ngày 8 tháng 11 năm 2012, đảng này sẽ họp. Kỳ họp thứ 18 trong lịch sử của nó. Lần này chắc sẽ là một trong những lần quan trọng nhất, vì tính sống còn của nó.  Người đàn ông quyền lực nhất Trung Hoa sẽ được bầu, đồng thời cũng là dịp để Đảng cho thấy liệu nó thực sự có đủ năng lực cải cách chính trị hay không. Từ ngoài nhìn vào thì quốc gia này có vẻ giàu có, mạnh mẽ và tự tin hơn bao giờ hết – nhưng chính người Hoa, dù trong hay ngoài Đảng, đang “cảm thấy một cuộc khủng hoảng sâu sắc”, tạp chí Học tập Thời báo của Đảng cho hay.

Kỳ họp Đảng này có ý nghĩa không nhỏ với cả Trung Hoa lẫn thế giới, dù rằng cho tới gần đây cả hai thậm chí chưa được biết ngày chính thức khởi họp là ngày mấy. Có vẻ như là chính Đảng còn đang bị mắc kẹt một chân ở dưới mặt đất. Và thực sự ai sẽ là người nắm trọng tâm quyền lực, thế giới sẽ chỉ được biết chắc chắn vào ngày cuối cùng. Khi đó, lúc cánh cửa Đại lễ đường Nhân dân mở ra và một nhóm lãnh đạo mới đi vào theo hàng một và đúng thứ tự quyền lực. Cảnh tượng này hơi giống ở đất nước của Giáo hoàng, khi khói trắng bay lên cao.[5]

Một lần, Đái Tình kể, người canh gác bà thắc mắc với vẻ ngạc nhiên vì sao một người có dòng dõi như bà lại không thâu tóm được nhiều của cải cho cá nhân mình. “Tụi con ông cháu cha bị khinh ghét trong dân chúng. Cũng đúng thôi”, Đái Tình nói. “Anh chỉ cần thốt lên một tiếng là được tất cả chẳng khó khăn gì. Vấn đề ở nước tôi là, các ông bố thậm chí không kiểm soát được con cái. Tôi đã từng chứng kiến ngay tại gia đình tôi, với người cha nuôi. Nguyên soái Diệp đã rất buồn rầu về những đứa con đã lợi dụng tên tuổi ông ấy để tạo dựng sự nghiệp hay đạt được quyền lợi. Đó là một phần của chế độ: Anh chỉ cần vơ vét thôi, quá dễ dàng. Anh nghĩ lý do vì sao mà hiện nay người ta còn vào Đảng? Vì họ tin vào chủ nghĩa cộng sản ư? Tôi chẳng còn biết ai như thế. Không: Vì họ sẽ được bổng lộc, và trên hết là: Tiền.”

Đối với Đảng, năm qua chẳng tốt đẹp gì. Trước hết là vụ bê bối xung quanh Bạc Hy Lai – người từng là ngôi sao chính trường, khi vợ ông ta tổ chức thủ tiêu một doanh nhân người Anh và gia đình ông ta thâu tóm tài sản trị giá hàng trăm triệu đô la Mỹ. Sau đó là vụ phanh phui khối tài sản lên tới hàng tỷ của gia đình một số quan chức lãnh đạo cao nhất: đầu tiên là gia đình của Tập Cận Bình, người trong kỳ họp Đảng sắp tới nhiều khả năng sẽ được bầu làm lãnh đạo mới của Trung Hoa, rồi đến gia đình của Thủ tướng Ôn Gia Bảo. Người Hoa có bất ngờ không? “Có lẽ tôi sẽ bất ngờ nếu như gia đình các ông ấy không tham nhũng”, Yang Lin[6] – một phụ nữ 34 tuổi làm trong ngành quảng cáo ở Bắc Kinh, nói. Dù vậy nhiều người vẫn bị sốc về mức độ và con số mà họ trước nay khó tưởng tượng nổi. Ngay cả Ôn Gia Bảo ư? Vị Thủ tướng mà người ta đồn rằng ông thực sự muốn cải cách. “Ông Ôn có lẽ trong sạch thật. Nhưng chính điều đó làm tôi mất hết hy vọng, bởi ông ta thậm chí không thể kiểm soát được gia đình mình.” Yang Lin trích dẫn một câu nói của vị Thủ tướng: “Sự ngay thẳng và công lý ngời sáng hơn mặt trời.” Rồi cô hỏi: “Các con ông ấy có cười thối mũi vào cha mình không nhỉ?”

Có thể nắm bắt được cảm giác thất vọng và chông chênh. Trong một cuộc trưng cầu của Hoàn cầu Thời báo – một tờ do Đảng kiểm soát, kết hợp với mạng Sina hai năm trước đây, 88% trong số 7000 người được hỏi cho rằng, họ mong nhất là có thể rời khỏi Trung Hoa.
Đang có một sự đổ vỡ.

Chính trị kiểu du kích

Hiệp ước mà Đảng ký với nhân dân sau sự kiện thảm sát Thiên An Môn là: “Tụi bay câm miệng lại, tụi tao đảm bảo rằng tụi bay sẽ ngày càng được sung sướng hơn” – cái này còn giá trị không? “Bên ngoài nhìn vào bạn thấy một cái cây lớn xanh tươi sum suê, nhưng rễ của nó đã mục. Một cơn gió mạnh là cây đổ.” Tuần trước, hai lần liền chúng ta được nghe các hình ảnh ẩn dụ này, và cả hai lần đều là phát ngôn của những đảng viên.

Nói đi cũng phải nói lại: Điều này đã từng được nghe rồi. Hai mươi năm trước đây. Năm 1989, Đảng cho xe tăng cán nhân dân của nó, Bức tường Berlin sụp đổ, rồi Liên Xô tan rã – Đảng Cộng sản Trung Quốc bị cô lập và coi thường, nó có vẻ yếu đuối như chưa từng thế. Nhưng nó đã không chỉ củng cố được quyền lực, mà bên cạnh đó còn chôn luôn chủ nghĩa cộng sản, cứ tám năm lại tăng gấp đôi sức mạnh kinh tế, quản trị cuộc đô thị hóa lớn nhất toàn cầu và kéo hàng triệu người Hoa ra khỏi nghèo đói.

Đảng này thật khôn ngoan, vô áy náy và uyển chuyển, một bậc sư phụ về sống sót. Tất nhiên nó tiếp tục dùng sự đe nẹt và ép buộc khi cần. Trong năm nay, chính phủ dành 110 tỷ đô la Mỹ từ ngân sách cho việc “ổn định xã hội”, có nghĩa: cảnh sát, công an, và tình báo – nhiều hơn 5 tỷ so với ngân sách dành cho quân đội.

Và tất nhiên kiểm duyệt cũng như tuyên truyền quyết định cái gì là sự thật ở Trung Hoa. Chúng xóa bỏ lịch sử: 40 triệu người chết đói mà Đảng liên đới trách nhiệm, thảm sát những người biểu tình ôn hòa. Và chúng khoác thêm tấm áo mới cho ngôn ngữ. Dân chủ? “Đó là chính phủ của Đảng Cộng sản vì dân”. Trên hết, những năm vừa qua Đảng chú trọng vào một giấc mơ về tầm vóc quốc gia và viễn cảnh can dự vào sự cường thịnh: Nhờ đó nó được sự ủng hộ của phần đông quần chúng. Cho tới nay.

Thực chất của đảng này là thế nào? Sẽ dễ hiểu hơn nếu ta quên đi những hình ảnh trước đây của Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất Đức và Đảng Cộng sản Liên Xô. Đảng của Trung Hoa là một thực thể khác hẳn, nhà chính trị học Sebastian Heilmann thuộc Đại học Trier – người nghiên cứu Đảng hàng chục năm nay và đã phỏng vấn hàng trăm cán bộ và kế hoạch gia trên toàn đất nước, cho biết. Không phải kiểu máy móc khô cứng. Một mạng lưới của những mạng lưới, hay của những bè phái, trong đó đổi chác và đàm phán đã thay thế chuỗi ra lệnh theo cấp bậc. “Một bộ máy rất uyển chuyển, kiểu như túi mật, biết cách thích nghi với dòng chảy cuồn cuộn của phát triển”. Đảng, Heilmann nói, không chỉ thành công vì nó vứt bỏ đi những gánh nặng cũ, mà chính vì còn giữ được thứ gì đó từ thời đấu tranh ngầm.

Học từ Mao ư, thật thế sao? Chính xác, Heilmann cho biết, bí quyết là: “Chính trị kiểu du kích”. Có nghĩa: Chuyển động như một con cá đang bơi, thích nghi liên tục, tận dụng mọi cơ hội củng cố quyền lực bằng mọi giá. Thử những đường lối không theo lệ thường ở các vùng. “Đảng dưới thời Mao đã làm cách mạng thành công bởi cuộc tìm kiếm phương cách luôn được thực hiện từ dưới lên”, Heilmann nói. “Điều này đã được ghi vào trong ADN[7] của Đảng.“

Cách này không chỉ dẫn đến việc thành lập nước Cộng hòa Nhân dân vào năm 1949, mà gần nửa thế kỷ sau còn là những đặc khu kinh tế và công ty tổ hợp, những doanh nhân sở hữu hàng tỷ tự hào nhận sổ đảng viên và những tập đoàn nhà nước niêm yết trên thị trường chứng khoán. Một quái vật kỳ dị nảy sinh: Cơ thể hệ thống cộng sản mọc ra những chân tay tư bản và những sức mạnh kinh tế mới. Một thứ chủ nghĩa tư bản cán bộ đã làm đất nước giàu lên, và các cán bộ của nó, tất nhiên.

Sự hình thành nên thực thể này đã từng là thành công vĩ đại nhất của chế độ, và giờ đây là nguy cơ lớn nhất. Bởi chất keo kết dính Đảng giờ đây là gì? “Đảng có cả hai: độc quyền quyền lực và thâu tóm những tài sản quan trọng nhất”, Sebastian Heilmann nói. “Điều này còn tồn tại một cách sáng tạo và bình ổn một khi quyền lực và kinh tế nhà nước kiếm được đủ lợi nhuận cho tất cả các bè phái và nhóm lợi ích.”

Thế khi những rạn nứt có thể nhìn thấy được như hiện nay? “Các tranh chấp sẽ diễn ra.”

Vơ vét rồi biến

Một vùng ngoại ô Bắc Kinh. Lẩu kiểu Trùng Khánh: thịt cừu, tôm, nấm trong nước lèo cay xé. Chủ xị bữa này, một người đàn ông nhỏ nhắn lanh lợi ngoại ngũ tuần, nâng cốc. Hãy gọi ông là Zeng Hong.

Zeng là một doanh nhân tư nhân, chuyên nhập khẩu khoáng sản từ Đông Nam Á cho nền kinh tế đói khát của Trung Hoa, nhưng chưa đầy mười năm trước, ông cũng từng là một phần của bộ máy, trong vai trò thư ký của một chủ tịch tỉnh. Ông nói, hồi đó sự xấu hổ còn đặt giới hạn cho những viên chức như ông. “Ừ thì chúng tôi cũng chấp nhận lời mời đi ăn những thứ cao lương mĩ vị đắt tiền, đi hát karaoke, tiêu khiển với gái”, ông kể. “Nhưng mà tất cả những tiền bạc có thể vơ vét được hiện giờ? Không thể tưởng tượng được.” Zeng châm một điếu thuốc lá. “Bạn bè tôi hồi đó giờ đều làm chủ tịch hay cái gì đó tương tự. Và tất cả họ đều giàu sụ. Biệt thự của các anh, đồng hồ Thụy Sĩ của các anh – các anh đều trả được bằng lương à, tôi thường hỏi họ thế.”

Ông liệt kê những gì đã xảy ra từ hồi đó: Bán số lượng lớn đất công, kèn cựa doanh nghiệp tư nhân, sự hồi sinh các xí nghiệp nhà nước trong vòng mười năm qua. “Giờ đây Tiền và Quyền đi đôi với nhau, khác với hồi xưa. Kinh tế trong tay cán bộ, đó là một mô hình thảm họa. Đúng, kinh tế nước tôi tăng trưởng, nhưng tiền có đến được với dân không? Khoảng cách giàu nghèo thật khủng khiếp. Nhân dân đã mất hết niềm tin. Và cũng vì những kẻ trục lợi biết rằng đang đứng trên cái nền chao đảo, nên chúng cố gắng vơ vét nốt càng nhiều càng nhanh càng tốt. Rồi biến.”

“Điều tồi tệ là ở Trung Hoa chưa có một kẻ quyền lực nào bị lãnh trách nhiệm cho việc làm sai trái của hắn”, Đái Tình – nhà phản kháng nói. “Nếu không phải vì anh vừa thua một cuộc chiến quyền lực, anh luôn vô tội.”

Một cuộc điều tra nội bộ trong Đảng cho thấy ở cấp huyện 48% tất cả các cán bộ đều tham nhũng, theo lời một thành viên của một viện nghiên cứu thân thiết với Đảng. Vậy là cứ hai người có một người tham nhũng.

Cải cách hay suy vong

Mùa hè vừa qua xuất hiện một văn bản tả chân đáng chú ý về tình hình xã hội: lạm dụng quyền lực, cướp đất, những phiên tòa thối nát không thể là chỗ dựa của nạn nhân, bạo lực chống lại người thỉnh nguyện, những viên chức chỉ chăm chú vào các cuộc trao đổi ngầm. Ngắn gọn: “Những nhóm lợi ích đầy quyền lực dập tắt mọi hình dung về công lý và đẩy xã hội tiếp tục về hướng một nhà nước mafia.” Ở một đoạn khác: “Nếu ngay cả sư sãi và giáo viên cũng đều tham nhũng, thì đất nước đã thối đến tận ruột rồi.” Trung Hoa trên đường tiến tới một nhà nước mafia? Văn bản này không được viết bởi một nhà bất đồng chính kiến, mà tác giả của nó là Tôn Lập Bình[8], một nhà xã hội học thuộc trường Đại học Thanh Hoa ở Bắc Kinh, và trên hết, ông từng là giáo sư hướng dẫn luận văn tiến sĩ của Tập Cận Bình – người đàn ông quyền lực mới của Trung Hoa.

Phải chăng ta có thể chờ mong gì ở vị hoàng tử nối ngôi này? Thậm chí là cải cách? Ông Ngô Tư[9]Wu Si, nhà văn và tổng biên tập của tạp chí Viêm Hoàng Xuân Thu[10]  – ấn phẩm của một số thành viên kỳ cựu và mang tinh thần tự do thuộc Đảng, cho rằng không phải nhân sự làm ông thấy lạc quan, mà là thực trạng. “Chúng tôi đang đi tới một điểm mà cải cách là tất yếu.”

Những tháng qua xuất hiện một cơn lũ các bài luận, ngay cả của những người tiên phong thuộc Đảng, tất cả cùng đồng thanh hát một câu như nhau: Cải cách hay suy vong! Những nhà phân tích yêu cầu trước hết phải phá bỏ thế độc quyền. Và họ đòi hỏi thể chế nhà nước pháp quyền. Chống lại chuyên chế nhà nước, nhưng cũng là phương tiện duy nhất chống tham nhũng. Không hẳn là những người cầm đầu không thấy mối nguy hiểm từ tham nhũng. “Nó có nguy cơ làm xói mòn toàn bộ nền tảng chính trị”, Thủ tướng Ôn Gia Bảo cảnh báo. “Hãy kiểm soát vợ chồng, con cái, họ hàng và bạn bè của các đồng chí”, hoàng tử nối ngôi Tập Cận Bình lưu ý.

Đợi chờ và hy vọng

Giáo sư người Bắc Kinh Hà Gia Hoằng[11] là một trong những luật gia nổi tiếng nhất Trung Hoa. Ông cũng viết cả tiểu thuyết trinh thám. Hai năm trước đây ông khởi xướng một “ngành học chống tham nhũng” tại trường Đại học Nhân dân Bắc Kinh. Bước thứ nhất của ngành đào tạo: Sinh viên không được phép mời các giảng viên đi ăn hay tặng quà. Ai lắng nghe người giáo sư dũng cảm sẽ hiểu được ngay giới hạn những cố gắng của ông. Vẫn còn tình trạng những thanh tra nội bộ Đảng giải quyết vấn đề với các đảng viên bị nghi vấn và tước đoạt quyền can dự của luật pháp. “Là một giáo sư luật, tôi rất buồn phiền về điều này”, ông Hà nói. “Tại đó, dưới sự bao che của Ủy ban Thanh tra Đảng, diễn ra rất nhiều điều bất hợp pháp. Đáng lẽ trong một nhà nước pháp quyền các công tố viên phải làm nhiệm vụ điều tra.”

Trong một nhà nước pháp quyền. Và tại Trung Hoa? Hà thở dài. “Ở Trung Hoa các công tố viên bị đặt dưới quyền kiểm soát của các quan chức cấp vùng. Họ phải lấy ý kiến từ bí thư Đảng trước khi thực thi công việc.” Làm gì bây giờ? “Chúng tôi đợi quyết định từ thế hệ lãnh đạo mới”, Hà nói. “Chúng tôi đợi.”

Tháng Mười vừa qua cả Trung Hoa vui Tết Trung thu. Ngay trước ngày hội có bài thơ sau được lan truyền trên mạng: “Hy vọng, hy vọng mãi / Thất vọng, thất vọng luôn / Ông Trăng trên nước Trung Hoa già cỗi / tròn rồi lại khuyết / khuyết rồi lại tròn / và rồi trong cái thất vọng lại mở ra hy vọng.”

Người ta có thể hy vọng gì? Nhiều người đồn đại rằng những tiết lộ động trời về khối tài sản hàng tỷ của gia đình Thủ tướng Ôn Gia Bảo chỉ được phanh phui, vì ông và nhóm nhà cải cách của mình đã muốn động chạm đến khối tư bản cán bộ, vì muốn tăng sức ép cạnh tranh hay thậm chí là chia nhỏ những tập đoàn nhà nước quá lớn và đầy quyền lực. “Đó là một cuộc chơi lớn ở phía sau”, Sebastian Heilmann nói. “Sự phản đối cải cách rất mạnh mẽ.”
Kỳ họp thứ 18 của Đảng sẽ lên kế hoạch 5 năm chống tham nhũng. Tiếp tục như mọi khi. Và cái kế hoạch này cũng sẽ thất bại, khi nào mà Đảng còn tự thanh tra tham nhũng nội bộ. Cho tới nay nhà lãnh đạo mới nào, bất kể người ta gán cho ông ta những nỗ lực cải cách ra sao, cuối cùng đều trở thành tù nhân của hệ thống.

“Giá như họ dừng được”, Đái Tình nói, “đó sẽ là điều kỳ diệu vĩ đại nhất.“

Kai Strittmatter

Marcus Vũ dịch

Nguồn: Dịch từ nguyên bản tiếng Đức “Die letzten Kaiser” của tác giả Kai Strittmatter – nhật báo Süddeutsche Zeitung số ra ngày 2 tháng 11 năm 2012, trang 3. Toàn bộ chú thích của người dịch. Các tiêu đề đoạn do người dịch đặt.

Bản tiếng Việt © 2012 Marcus Vũ & pro&contra

[1] Dai Qing (戴晴)
[2] Đảng (viết hoa): “die Partei” hay “die KP” trong nguyên bản, chỉ Đảng Cộng sản Trung Quốc.
[3]Ye Jianying (葉劍英)
[4] Nguyên văn tiếng Đức: “Prinzenclique”
[5] Tác giả liên hệ đến sự kiện bầu Giáo hoàng mới tại Vatican: Khi khói đen bốc lên từ ống khói của Vatican có nghĩa là chưa ngã ngũ, còn khi khói trắng là đã có một vị được bầu.
[6] Người dịch giữ nguyên tên phiên âm Latinh của các tên người trong bài viết, trừ trường hợp tên người đã có phiên âm tiếng Việt được đông đảo người đọc biết đến.
[7] Acid Deoxyribo Nucleic: phân tử mang thông tin di truyền mã hóa.
[8]Sun Liping (孙立平)
[9]Wu Si (吴思)
[10]Yanhuang Chunqiu (炎黄春秋)
[11]He Jiahong (何家弘)


Donnerstag, 1. November 2012

Câu Chuyện về Ôn Gia Bảo của New York Times : Độc lập, hay Bị Lợi dụng bởi Phe Phái Bắc Kinh ?




Chinese Premier Wen Jiabao at the National People's Congress's (NPC) annual session at the Great Hall of the People in Beijing on March 8, 2012. On Oct. 25, The New York Times published a 4,700-word report that describes the incredible wealth amassed by members of Premier Wen Jiabaos family. (Liu Jin/AFP/Getty Images)Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo tại Đại lễ đường nhân dân Bắc Kinh ngày 8 tháng Ba, 2012. Ngày 25 tháng Mười, một bài báo trên New York Times đăng tin thành viên gia đình ông Ôn thu gom được lượng của cải khổng lồ.. (Liu Jin/AFP/Getty Images)
Một bài báo dài dòng đăng bởi Thời báo New York (The New York Times) mô tả chi tiết các của cải của gia đình Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã khơi lên sự tranh cãi về nguồn gốc của bài báo, tính chính xác và các mục đích sử dụng mà nó có thể bị áp đặt. Vấn đề là có hay không việc câu chuyện này được thiết lập để làm tăng thêm lợi ích chính trị của phe nhóm của chính trị gia thất thế Bạc Hy Lai, hoặc có hay không việc câu chuyện là sản phẩm nghiên cứu của riêng  NY Times, được thực hiện không cần lưu tâm đến các hậu quả chính trị bên trong Trung Quốc.

Vào ngày 25 tháng Mười, NY Times đã đăng một bài báo dài 4700 chữ mô tả một lượng của cải khổng lồ được vơ vét bởi các thành viên gia đình Thủ tướng Ôn Gia Bảo - lên đến 2.7 tỉ đô la - và bằng cách nào các thành viên gia đình Ôn giao dịch dựa trên danh tiếng và sự ảnh hưởng của Thủ tướng để kiếm được số của cải đó.

Boxun, một website tiếng Hoa ở nước ngoài, đã dự đoán trước bài báo của NY Times trong một bài viết đăng ngày 23 tháng Mười, theo giờ Bắc Kinh, mô tả các thông tin nghe có vẻ rất giống với điều sau đó xuất hiện ngay trên NY Times ,được phân phát rộng rãi cho truyền thông tiếng Hoa và cả tiếng Anh bởi một "phe nhóm bảo thủ".

Boxun viết "một số truyền thông chủ đạo của Mỹ bằng tiếng Anh cũng đã nhận được nhiều tài liệu chi tiết" về Ôn Gia Bảo. Thông tin đó là một phần của nỗ lực đang được tiến hành bởi "phe nhóm bảo thủ" nhằm tấn công các đối thủ trong Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), theo Boxun.

Trong một buổi phát thanh ngày 26 tháng Mười, Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America) đã dẫn lời một phóng viên ở Bắc Kinh tên Dong Fang nói rằng tất cả hãng truyền thông đều đã nhận được thông tin tương tự về Ôn như NY Times đã đăng. Thông tin kèm theo cả các tài liệu được kiểm toán, theo Dong cho biết.

Một chủ bút của một trang tin tiếng Hoa độc lập, trả lời ẩn danh qua một phỏng vấn điện thoại rằng bất cứ khi nào truyền thông Hàn Quốc, Nhật Bản hay phương Tây đăng tải các bài báo chi tiết về các bí mật của quan chức ĐCSTQ, "Các bài báo đều được cung cấp cho họ. Các hãng truyền thông này tự họ không bao giờ có thể xúc tiến được các loại thông tin kiểu này."

Khoảng 10:30pm, giờ phía đông ngày 26 tháng Mười, NY Times đăng một bài báo do David Barboza, tác giả viết về vụ việc của cải gia đình Ôn, giải thích việc bằng cách nào ông ta có được thông tin.

Theo Barboza, hầu hết các báo cáo tài chính và báo cáo hợp nhất được công khai trên các tổ chức tin tức ở Trung Quốc, và "bắt đầu từ cuối năm ngoái, NY Times đã duyệt lại các tư liệu nhận được ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân , Thâm Quyến và nhiều thành phố khác."

"Các báo cáo cho phép NY Times theo dấu một magj lưới bè bạn và thân quyến của Thủ tướng khi mà họ đã xây dựng một đế chế kinh doanh nhiều tỉ đô la một thập kỷ qua, thường là cùng với trợ giúp của các doanh nhân giàu có."

Mâu Thuẫn 2.2 Tỉ Đô La


Từ lúc bài báo của NY Times về Ôn Gia Bảo được đăng, hai bài báo khác gợi lên nghi vấn về con số của cải mà gia đình Ôn bị cho rằng đã vơ vét được.

Website tiếng Hoa tại New York Minh Kính (Mingjing) đã phỏng vấn bà Duan Weihong, người được chú ý nổi bật trong bài báo của NY Times. Duan được xác định là người môi giới cho gia đình Ôn thu mua cổ phiếu của công ty Bảo hiểm Ping An, lượng cổ phiếu sẽ tăng trưởng giá trị 2.2 tỉ đô la.

Bài báo của Ming Kính xác nhận NY Times đã có sự nghiên cứu cho bài báo về gia đình Ôn - Duan đã nói với Minh Kính  về việc đã được phỏng vấn bởi NY Times. Trong phỏng vấn với Minh Kính, Duan nhấn mạnh rằng bà đã nói với NY Times rằng các cổ phiếu nhân danh thành viên gia đình ông Ôn thực ra là được sở hữu của bà ta, như NY Times đã đưa tin.

Con số của NY Times và Minh Kính không thống nhất về lượng sở hữu cổ phiếu. NY Times đưa tin rằng các báo cáo của công ty đã không được công khai từ năm 2008, nhưng đưa ra giả định rằng gia đình Ôn hưởng lợi 2.2 tỉ đô la nhờ tài sản từ cổ phiếu.

Duan đã nói với Minh Kính rằng sau năm 2008, tất cả cổ đông đã rời khỏi công ty, và tất cả cổ phần đều đứng tên bà ta. "Nhưng mà phóng viên NY Times đã không ghi chép lại bất kỳ lời nào của tôi", bà nói với Minh Kính.

Minh Kính đã bình luận, "Nếu đây là thật, không hề có một xu nào từ khoản 2.2 tỉ đô la cổ phiếu chạy về tài khoản của thân quyến ông Ôn"

Trong một bài báo đăng ngày 27 tháng Mười giờ Bắc Kinh, Boxun cũng đã xem xét về mối liên hệ bà Duan và ông Ôn.

Theo phóng viên Boxun ở Bắc Kinh, các thành viên gia đình Ôn giữ cổ phiếu của Ping An trong khoảng năm 2004 và 2005, khi Duan sử dụng thẻ căn cước của bà ta để mua các cổ phần.

Theo Boxun, Ping An trở thành một công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán trong năm 2008, và thân quyến Ôn đã tất cả rút khỏi công ty vào lúc đó. Ping An bắt đầu có lợi nhuận từ năm 2009. Duan có giữ các báo cáo để chứng minh cho tài khoản của bà ta, theo Boxun.

Boxun khẳng định rằng NY Times không thể chứng minh rằng thân quyến Ôn kiếm được 2.2 tỉ đô la lợi nhuận từ cổ phiếu của Ping An. Boxun đặt câu hỏi, nếu gia đình Ôn đã thực sự kiếm được 2.2 tỉ đô la như NY Times công bố, vậy nói thế nào về khoản 0.5 tỉ đô la còn lại của 2.7 tỉ đô la mà gia đình Ôn được cho là đã vơ vét ?

'Các Động Cơ Đằng Sau'


Bài báo của NY Times về gia đình Ôn đã đụng chạm đến đầu não ở Bắc Kinh - website của tờ báo này đã bị chặn ngay lập tức ở Trung Quốc.

Vào thứ sáu tại Bắc Kinh, theo Phát Thanh Hoa Kỳ (VOA), phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hồng Lỗi đã lên án bài báo NY Times trong một buổi nghị sự, ông nói với các phóng viên rằng điều đó có ý đồ "bôi nhọ Trung Quốc" và có "các động cơ đằng sau".

Phát ngôn viên của NY Times, Eileen Murphy, đã phản hồi lại chỉ trích này bằng phát biểu rằng tờ báo từ chối thỏa hiệp dựa trên các tiêu chuẩn báo chí của họ và sẽ không hiệu chỉnh bài báo "theo các đòi hỏi của chính phủ Trung Quốc", theo tin từ VOA.

Một cựu đồng nghiệp ẩn danh của ông Ôn đã được dẫn lời nói rằng "Những kẻ thù của ông ta [Ôn Gia Bảo] ra sức cố tình để bôi nhọ ông bằng cách làm rò rỉ điều này ra".

NY times cũng đưa tin rằng tin tức về của cải của gia đình Ôn có thể làm suy yếu về chính trị với Ôn trước thềm đại hội Đảng lần thứ 18. Tại đại hội,  dự định bắt đầu ngày 8 tháng Mười Một, một thế hệ lãnh đạo mới của ĐCSTQ sẽ được xướng tên.

Cựu lãnh đạo của Bộ sự vụ Trung Quốc của đảng DDP ại Đài Loan không nắm quyền, Dong Li-wen, được dẫn lời bởi Radio France Internationale (RFI) nói về bài báo NY Times "được trực tiếp can hệ đến cuộc đấu đá quyền lực trước đại hội đảng 18. Ôn Gia Bảo từ lâu đã có quan điểm chính trị cứng rắn, và bài báo bày có thể nhằm trả đũa cho sự ủng hộ hoặc đối kháng với các thành viên Bộ Chính Trị nào đó. Các đối thủ của ông ta có thể đã rò rỉ thông tin này ra với truyền thông hải ngoại."

'Phe Nhóm Bảo Thủ'


Boxun đã viết "thông tin nặng ký" về gia đình Ôn phân phát bởi một phe nhóm bảo thủ đã sử dụng "kế hoạch chuẩn bị cẩn thận và lâu dài cùng với các tài liệu bao hàm toàn diện được soạn bởi các ban bộ trong chính phủ" cho các công kích được dàn xếp lên các đối thủ.

Boxun đã đề cập đến một ví dụ tương tự về một bài báo đăng tháng Sáu trên Bloomberg nói về của cải gia đình của lãnh đạo kế tiếp Tập Cận Bình, người được coi là kẻ thù của phe nhóm bảo thủ.

Bài báo của Bloomberg dựa trên một lượng tài liệu khổng lồ, bao gồm 1000 trang về gia đình Tập và các công ty, tất cả được đối chiếu, bao gồm thậm chí các bản sao thẻ căn cước của những người này và ảnh chụp về các nơi cư trú - theo Boxun.

Các tài liệu lan truyền về Ôn Gia Bảo được cho rằng cũng được làm hoàn bị tương tự. Theo tin Boxun, thông tin này "thấu đáo" và rất chi tiết, bao gồm "thông tin về các thương vụ của con trai ông Ôn là Ôn Vân Thông (Wen Yunsong) ,thậm chí kèm cả báo cáo hàng tháng".

"Từ điều này có thể thấy rằng nếu không có người trong các cơ quan nhà nước giúp đỡ thu thập tài liệu, sẽ là không thể để có được các thông tin kiểu tối mật này", Boxun viết.

Boxun cho rằng phe nhóm bảo thủ mưu đồ nhắm đạt được "tác động từ một cuộc tấn công đa chiều hướng". Trong trường hợp công kích vào Tập Cận Bình và Ôn Gia Bảo hiện nay, thông tin được lưu chuyển trên cả truyền thông tiếng Anh và truyền thông tiếng Hoa nhằm hy vọng có được sự bao phủ đồng thời ở cả hai.

Cuộc Chiến Tranh Thông tin Đang Diễn ra


Boxun đặt thông tin lan tràn về gia đình Ôn Gia Bảo trong một ngữ cảnh về các nỗ lực đang tiến hành bởi cựu ứng cử viên Đảng đã thất thế Bạc Hy Lai cùng những kẻ khác nhằm sử dụng "lượng lớn các nguồn lực và nhân lực để khời phát các đợt tấn công liên tục trên truyền thông vào Ôn Gia Bảo và thành viên gia đình ông trong mấy năm gần đây".

Một cuộc chiến tranh thông tin đang được tiến hành như là một phần của tranh giành quyền lực đang diễn ra tại Trung Quốc, vốn đã được đưa tin bởi nhiều bên khác, bao gồm cả Đại Kỷ Nguyên.

Theo một bài báo đăng bởi Tạp chí Open tại Hong Kong vào tháng Năm, khi cựu trưởng cảnh sát Trùng Khánh là Vương Lập Quân cố gắng đào tẩu vào Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô trong tháng Hai, trong số các thứ mà ông ta đem theo là các tài liệu mô tả chi tiết các mệnh lệnh mà Bạc Hy Lai ban ra để tấn công vào các lãnh đạo hàng đầu, bao gồm thủ tướng Ôn Gia Bảo, qua việc phát tán tin tức trên mạng.

Đại Kỷ Nguyên đã đăng một bài báo độc quyền vào tháng Tư mô tả việc Bạc Hy Lai và trùm an ninh quốc nội Chu Vĩnh Khang làm thế nào để cùng với cỗ máy tìm kiếm tiếng Hoa Baidu trong năm 2009 và 2010 đẩy Google ra khỏi Trung Quốc.

Dựa trên thông tin cung cấp bởi một quan chức cấp cao tại Bắc Kinh, bài báo mô tả làm cách nào Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh KHang thực hiện được việc này nhằm sử dụng Baidu để tấn công các đối thủ.

Theo các báo cáo điều tra bởi Ủy ban Kiểm tra Kỉ luật Trung Ương, Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang đã tiến gần đến một "kế hoạch rất chi tiết nhằm hoàn thiện một chiến dịch trên mạng mạnh mẽ chống lại Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo và Tập Cận Bình"

Các bài báo đăng năm 2010 trên Baidu là kết quả của các nỗ lực của Bạc và Chu đặt tựa như là "Con trai Hồ Cẩm Đào tham nhũng tệ hại, Giang Trạch Dân muốn truy đến cùng việc này", và "Tập Cận Bình là một kẻ dâm đãng, chơi bời với nhiều phụ nữ tại Chiết Giang sau lưng người vợ thứ hai"

Một ví dụ gần đây hơn về kiểu mánh khóe truyền thông này diễn ra vào tháng Tám, khi truyền thông tiếng Hoa và truyền thông phương Tây đăng tải các câu chuyện khẳng định Hồ Cẩm Đào đã có kế hoạch từ chức khỏi Quân ủy Trung Ương. Theo một nguồn tin của Đại Kỷ Nguyên, những câu chuyện này được thiết lập bởi trùm an ninh quốc nội Chu Vĩnh Khang, một thành viên của phe nhóm gây dựng bởi cực chủ tịch Giang Trạch Dân.

Các tin đồn về Hồ Cẩm Đào "từ chức hoàn toàn" có thể làm suy giảm quyền lực của ông trong nội bộ ĐCSTQ, và ông đã bị buộc phải bảo cựu trưởng điều hành Hong Kong là Đổng Kiến Hoa chối bỏ chúng trong một phỏng vấn ông ta trả lời CNN ngày 19 tháng Chín.

Boxun đã nhấn mạnh via trò của Bạc Hy Lai và một "phe nhóm bảo thủ" chưa được cụ thể trong việc sắp đặt phân phát cho truyền thông thông tin về của cải gia đình Ôn Gia Bảo. Việc Bạc có thể có bất kỳ sự dính líu trực tiếp gần đây ra sao thì chưa rõ. Y hiện tại ở trong nhà tù Tần Thành tại Bắc Kinh.

Bạc Hy Lai gắn bó vô cùng chặt chẽ với phe nhóm của Giang Trạch Dân. Khi Giang bắt đầu chiến dịch nhằm nhổ tận gốc môn tập tinh thần Pháp Luân Công vào tháng Bảy 1999, Bạc đã hang hái triển khai cuộc bức hại.

Đại Kỷ Nguyên đã đưa tin trước đây việc phe nhóm Giang đã bị mất quyền lực như thế nào, và giờ đang đeo đuổi việc trốn tránh bị chịu trách nhiệm cho các tội ác tàn bạo gây ra trong suốt cuộc bức hại vẫn còn đang tiếp diễn lên Pháp Luân Công, dẫn đến một cuộc xung đột quyền lực nội bộ Đảng.

Theo Boxun, "đằng sau bức màn, có một phe nhóm bảo thủ đang thao túng các thứ"

Cùng với nghiên cứu bởi Jane Lin và Mathew Robertson.

Ghi chú của Ban Biên tập  : Khi mà cựu trưởng công an Trùng Khánh, Vương Lập Quân (Wang Lijun), đào ngũ đến với Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô ngày 6 tháng Hai để tự cứu mạng mình, y đã khuấy động một cơn bão chính trị mà vẫn chưa hề lắng dịu. Một cuộc chiến đằng sau bức màn làm bật ra quan điểm các quan chức dành cho cuộc bức hại Pháp Luân Công. Phe phái với bàn tay đẫm máu - gồm các quan chức do cựu chủ tịch Giang Trạch Dân (Jiang Zemin) vận động để tiến hành cuộc bức hại - đang tìm kiếm việc trốn tránh trách nhiệm cho các tội ác họ phạm phải và tìm cách tiếp tục duy trì chiến dịch này. Các quan chức khác đang chối bỏ bất kỳ việc tham gia nào vào cuộc bức hại. Các sự kiện cho thấy một sự chọn lựa rõ ràng cho các quan chức và công dân Trung Quốc, và cả người dân Thế giới : ủng hộ hoặc là phản đối cuộc bức hại Pháp Luân Công. Lịch sử sẽ ghi chép lại sự chọn lựa của mỗi người.

Vấn đề ‘hình ảnh’ của Trung Quốc tại châu Phi



Chính sách “không can thiệp vào công việc nội bộ nước khác” của Bắc Kinh từng được sự ủng hộ của các lãnh đạo châu Phi, vốn tìm cách phát triển kinh tế mà không chấp nhận những điều kiện tiên quyết về chính trị. Hiện nay, tình hình chính trị châu Phi đang thay đổi, liệu chính sách này của Trung Quốc có trở thành lỗi thời hay không?
Kể từ thập niên 1950 đến nay, Trung Quốc (TQ) đã thực sự sử dụng học thuyết bất can thiệp (non-interference) để chỉ đạo nghị trình chính sách đối ngoại của mình tại thế giới đang phát triển. Trong những cam kết kinh tế và ngoại giao gần đây của TQ tại châu Phi, chính sách này đã bị kiểm điểm và khiển trách gay gắt khi Bắc Kinh âm mưu theo đuổi những luồn lách chiến lược để thu mua tài nguyên thiên nhiên dựa trên tình liên đới giữa các nước đang phát triển ở phía nam (south-south solidarity) với các chính phủ châu Phi. Phương Tây thường xuyên chỉ trích Trung Quốc vì cho rằng nước này đã lợi dụng chính sách bất can thiệp của mình để đảm bảo một nguồn cung cấp liên tục các tài nguyên thiết yếu cho Trung Quốc và để tiếp tục bán vũ khí cho các chế độ côn đồ tạiSudanvàZimbabwe. Với một loạt các vụ trục xuất người TQ từ một số nước châu Phi và dấu hiệu gần đây cho thấy sự bất bình của nhiều bộ phận dân chúng châu Phi đối với Trung Quốc, liệu Bắc Kinh sẽ phản ứng lại bằng cách đẩy mạnh luận điệu tuyên truyền về chính sách bất can thiệp hay sẽ giảm nhẹ nghị trình đối ngoại này tại châu Phi?
Chính sách bất can thiệp nằm trong Năm nguyên tắc chung sống hòa bình chủ yếu để ngăn cản các lãnh đạo Trung Quốc can thiệp vào công việc nội bộ của một nuớc khác. Việc tôn trọng sự bất khả xâm phạm chủ quyền này đã được Bắc Kinh sử dụng như một trục xoay cho các hành vi chính trị quốc tế năng động hay thụ động (không làm gì cả) của TQ, đưa đến những lựa chọn gay gắt và lắt léo trong cộng đồng quốc tế. Từ việc bỏ phiếu trắng đối với Nghị quyết 1973 của Hội đồng Bảo an LHQ, một nghị quyết cấm bay trên không phận Lybia đã chấm dứt chế độ Gaddafi, đến vai trò ù lì của Trung Quốc tại Sudan, Trung Quốc đã tỏ ra thận trọng (đôi khi quá thận trọng) nhằm duy trì dấu chân ngoại giao khổng lồ của mình tại châu Phi.
Thật may mắn cho Bắc Kinh, thập niên vừa qua tương đối là một thời kỳ trăng mật của Trung Quốc tại châu Phi, khi mà các lãnh đạo của lục địa này đâm ra bất mãn với nghị trình tân tự do (neoliberal agenda) của Washington, khiến họ sẵn sàng theo đuổi một lựa chọn khác – một hứa hẹn tăng trưởng kinh tế mà không kèm theo những điều kiện tiên quyết về chính trị, mà nếu có điều kiện thì cũng chỉ ở một giới hạn nào đó thôi. Rõ ràng là, chính sách bất can thiệp rất được lòng giới lãnh đạo phi Châu hơn là đối với dân chúng sở tại, vì chính sách này không bắt buộc các lãnh đạo phải chấp nhận các chuẩn mực dân chủ trong quan hệ đối tác với Trung Quốc. Tuy vậy, trong những tháng gần đây Trung Quốc đã chứng kiến một sự gia tăng các vụ trục xuất kiều dân của mình từ châu lục này, cũng như tinh thần bài Hoa ngày một dâng cao trong một số bộ phận dân chúng phi Châu nhất định. Trong tình hình này, lãnh đạo Trung Quốc có lẽ cần phải đánh giá để xem, liệu là Bắc Kinh đã quá xâm lo vào công việc nội bộ của các nước châu Phi đến mức không thể tiếp tục chính sách bất can thiệp của mình được nữa, hoặc, ngược lại, liệu là chính sách này có nên tiếp tục trong một nỗ lực nhằm tránh bị qui kết là “một nước thực dân” hay “bóc lột tài nguyên thiên nhiên của nước khác” hay không?
Khi Trung Quốc thọc sâu vào lục địa này và liên tục ký kết những hiệp đồng khai thác tài nguyên rất quyến rũ đồng thời mở thị trường cho hàng hóa TQ, việc duy trì chính sách không can thiệp vào nội bộ trở nên ngày càng khó bền vững. Trong hầu hết mọi đối tác với các quốc gia châu Phi, Bắc Kinh chủ yếu quan tâm duy trì quyền tiếp cận liên tục với các tài nguyên chiến lược của châu lục này. Những hành động này gồm có việc Trung Quốc ào ạt đầu tư vào các công nghiệp khai thác dầu lửa tại Angola và Sudan; vào nguồn lợi to lớn về đồng (copper) tại Zambia và thậm chí nỗ lực gần đây của Trung Quốc nhằm nắm một số cổ phần từ các mỏ dầu lửa mới tìm được tại Ghana và Uganda. Việc TQ tham gia vào các khu vực chiến lược này đã đẩy vốn đầu tư lên cao trong nỗ lực cạnh tranh và can thiệp vào nội bộ nước khác khi mà các lợi ích đối nội và đối ngoại chồng chéo lên nhau trong việc thu mua và khai thác các tài nguyên. Năm 2010, chẳng hạn, báo chí cho biết Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC) – một công ty tầm cỡ quốc tế do Nhà nước TQ làm chủ – đã giành mua 4 tỉ Mỹ kim cổ phần dầu lửa của Kosmos Energy từ tay của ExxonMobil. Đi kèm với những hợp đồng khai thác tài nguyên có sức cạnh tranh cao như thế, Trung Quốc cũng đưa ra những miếng mồi ngày càng hấp dẫn để thường xuyên ve vãn các lãnh đạo địa phương đầy quyền lực nhằm đảm bảo việc tiếp cận liên tục những tài nguyên chiến lược này, đồng thời phải tìm cách giảm thiểu sự bất bình của người dân bản địa. Tình trạng khó xử này sẽ tiếp tục đi ngược lại chính sách bất can thiệp, một chính sách có mục đích phân biệt Bắc Kinh với các chính phủ phương Tây [từng là thực dân] tại châu Phi.
Mùa Xuân Ả Rập và các phong trào chính trị khác tràn qua nhiều nước trong khu vực, cũng gây căng thẳng cho chính sách không can thiệp của Trung Quốc. Vì tự mình ràng buộc vào chính sách không can thiệp, phản ứng của Bắc Kinh trước phong trào chính trị bất ngờ này đang được các nhà phê bình chăm chú theo dõi. Một vài phản ứng có ý nghĩa chiến lược của Bắc Kinh trong Mùa Xuân Ả Rập, như quyết định tiếp xúc với các lực lượng đối lập của Libya trước khi Muammar Gaddafi bị giết, đã cho thấy tính mềm dẻo của chủ trương bất can thiệp, khi Bắc Kinh muốn tạo cho mình thế đứng của một cường quốc chính đáng trong khu vực tiếp theo sau những biến động chính trị và xã hội tại đó. Trong trường hợp này và nhiều trường hợp khác, người ta có thể cho rằng, Trung Quốc đã từ bỏ những tín điều trong chính sách bất can thiệp để dọn đường cho các thế hệ tương lai “đầy sáng kiến”. Vả lại, đây là một điều có thể xảy ra, nếu căn cứ vào sự kiện rằng sau sáu thập niên, chính sách bất can thiệp của Trung Quốc vẫn còn được định nghĩa rất mù mờ, do đó thường được coi là một lý thuyết nói lên tính cách thụ động của Bắc Kinh trong một hệ thống quốc tế khá phức tạp, nơi đó các quốc gia thường phải thể hiện nhiều lựa chọn khó khăn. Cuộc xung đột vũ trang giữa Sudan và tân quốc gia Nam Sudan đã và đang diễn ra chủ yếu giữa những lời kêu gọi Trung Quốc phải hành động một cách vô vị kỷ (selflessly), bằng cách đóng vai trò cường quốc toàn cầu có trách nhiệm thay vì chỉ cố nắm quyền lực toàn cầu với động cơ khai thác tài nguyên của nước khác. Sau một thời gian liên tục giữ thái độ thờ ơ dưới chiêu bài không can thiệp vào nội bộ nước khác, câu hỏi sau cùng cần phải đặt ra là, liệu Bắc Kinh sẽ tiếp tục đứng bên lề mà không bị tổn thất về mặt ngoại giao bao lâu nữa, trong khi các xung đột nội bộ đang đe dọa các lợi ích kinh tế tối quan trọng của Trung Quốc tại châu Phi?
Vì Bắc Kinh luôn luôn được [các lãnh đạo châu Phi] khuyến khích phải phân biệt chính sách và sự hợp tác của mình với các hành vi của phương Tây, nên “hình ảnh” là một vấn đề hết sức quan trọng. Đối với Trung Quốc, việc duy trì một hình ảnh được quản lý chu đáo tại châu Phi sẽ là một yếu tố quan trọng để giảm bớt các tranh luận về chủ nghĩa thực dân mới mà các thành phần chỉ trích đang nhắm vào Trung Quốc. Chính sách không can thiệp vào nội bộ nước khác luôn luôn được Bắc Kinh đem ra để trả lời những chất vấn về chính sách ích kỷ và những thắng lợi kinh tế của mình tại châu Phi. Một khi thời kỳ trăng mật ban đầu đã qua lâu rồi, với vô số doanh nghiệp Trung Quốc đổ bộ lên đất châu Phi, nhiều bộ phận dân chúng của châu lục này không còn chấp nhận hình ảnh của Trung Quốc như là một đối tác không vụ lợi và không can thiệp vào công việc nội bộ nước khác, do đó người dân bản địa gần đây đã bày tỏ thái độ bài Trung Quốc tại những nơi như Zambia và Sudan và các vụ công dân Trung Quốc bị trục xuất khỏi các nước như Angola, Ghana và Nigeria ngày một gia tăng. Để đối phó với những nhức nhối trong quan hệ Hoa-Phi (Sino-African relations) hiện nay và vạch ra một đường lối khác với đường lối [thực dân trước đây] của phương Tây, tại châu Phi, Bắc Kinh đang lãnh một nhiệm vụ khó tưởng tượng nỗi, vừa làm một cường quốc có trách nhiệm, biết ban khen và biết khiển trách, vừa làm một đối tác biết tôn trọng các nhà nước bản địa, nêu cao chính sách “không can thiệp vào nội bộ nước khác”. Trong việc duy trì thế quân bình mong manh này, chính sách bất can thiệp đang trở thành một ảo vọng (mirage), vì việc Trung Quốc gia tăng đầu tư kinh tế có thể đưa đến cám dỗ là phải góp tay tạo dựng và duy trì một môi trường tiên quyết, cần thiết cho những đầu tư này phát triển.
Sau cùng, Bắc Kinh hiện đang đối phó với một thế hệ lãnh đạo mới tại châu Phi, một thế hệ đang nằm dưới sức ép phải chấp nhận những lý tưởng tự do dân chủ và một nghị trình kinh tế thực tiễn. Mặc dù luôn luôn bị phương Tây vạch trần là một chiếc bánh vẽ, chính sách bất can thiệp của TQ ở dưới nhiều dạng thức khác nhau đã từng chinh phục thiện cảm của các lãnh đạo châu Phi; họ đã coi chính sách này như một lối thoát cần thiết để ra khỏi quan hệ đổi chác sòng phẳng (quid pro quo relations) với phương Tây.
Tuy nhiên, với giới lãnh đạo mới này, Trung Quốc đang gặp phải một tình thế khó xử. Tại nhiều nước châu Phi, “những thủ lĩnh chính trị” từng mặn mà với Trung Quốc – như Meles Zenawi, Muamma Gaddafi, Hosni Mubarak, và Abdoulaye Wade – không còn tại chức. Thay thế họ ở vị trí quyền lực là những lãnh đạo dân cử chịu trách nhiệm trước nhân dân hay những lãnh đạo từng bị răn đe bởi cái chết thảm khốc hay đột ngột của các vị tiền nhiệm. Bắc Kinh sẽ phải đối phó với thế hệ lãnh đạo mới này tại châu Phi, một thế hệ muốn dứt khoát với dĩ vãng và vì thế sẽ tìm cách tiếp cận với Trung Quốc và chính sách bất can thiệp của đại cường này bằng một thái độ dè dặt.
Nhiên hậu, với nỗ lực lùng sục tài nguyên và thị trường trong một cơn nghiện, những động lực thầm kín đằng sau chính sách ngoại giao bất can thiệp của Bắc Kinh tại châu Phi sẽ bị thế giới đem ra tranh luận trong một thời gian. Nhưng, chính sách bất can thiệp có thể là một con dao chiến lược hai lưỡi, hoặc là nó tách biệt sự hiện diện của Trung Quốc tại châu Phi với các thế lực thực dân trong quá khứ, hoặc là nó trở thành một gánh nặng đè lên lương tâm của cái gọi là sự trỗi dậy hoà bình của Trung Quốc. Để thể hiện tiền đề thứ nhất, Bắc Kinh sẽ phải đặt chính sách này trong bối cảnh thực tiển của châu Phi, phải xét đến tình hình chính trị đang thay đổi trên châu lục này.
R.A.
Richard Aidoo là một Phó giáo sư trong Khoa Chính trị và Địa lý của Đại học Duyên hải Carolina (Coastal Carolina University).

MÁY BAY TRUNG QUỐC GIẢ DẠNG PHI CƠ VIỆT NAM ĐỂ LÀM GÌ ?



Tin tức chiều thứ sáu 26/10 cho hay là ít nhất một chiếc chiến đấu cơ Su-30 của phi đội “Agressor Squadron” của Không Lực Trung Quốc đã được sơn y hệt như máy bay của Không Lực Việt Nam (vốn cũng sử dụng chiến đấu cơ Su-30s do Nga chế tạo.)

Trong vài năm qua, tình hình căng thẳng giữa hai quốc gia Cộng Sản không ngừng gia tăng và chuyện máy bay Su-30 của TQ sơn màu y hệt như VN hoặc là một cảnh báo cho VN, hoặc vì nhiều phi công TQ ngày nay đang được huấn luyện chiến đấu để sau này đối đầu với phi cơ Su-30 của VN.
Một chiến đấu cơ Su-30 của không quân Việt Nam
Không quân TQ có một đơn vị huấn luyện đang cố gắng miêu tả gần dúng nhất các phi cơ của kẻ thù, đặc biệt máy bay của Hoa Kỳ và Ấn Độ, để các phi công TQ tập luyện “nhận diện” ra kè thù nếu có chiến tranh thật.
Trong 3 đội bay “Agressor Sqadron” có 3 chiếc sơn màu xanh (kẻ thù) và 3 chiếc sơn màu đỏ (phe ta). Một chiếc Su-30 “giả” làm chiến đấu cơ F-15 của Mỹ hay loại Su-30 của không lực Ân Độ và VN. Hai chiếc còn lại “đại diện” cho kiểu máy bay J-10 A, từa tựa như kiểu chiến đấu cơ F-16 của Mỹ và chiếc kia là J-7s (phỏng theo mẫu Mig-21) giả làm máy bay chiến đấu Mig-21 mà không lực Ấn Độ vẫn còn sử dụng.
Kiểu huấn luyện như thế phát xuất từ chiến tranh VN, vì các phi công Mỹ lúc đó rất khó khăn vất vả khi phải đối đầu với các kiểu phi cơ do Nga sản xuất. Sau đó chương trình “Top Gun” của Không Lực Hoa Kỳ, sử dụng chính máy bay của mình huấn luyện tác chiến, đã tỏ ra thành công.
  
Năm 1980, không quân Nga bắt đầu bắt chước trường phái “Top Gun” của Mỹ để tập luyện và đến năm 1987 thì Không Quân TQ bắt chước theo.
Ngày nay Hoa Kỳ tin là TQ gia tăng nỗ lực huấn luyện phi công chiến đấu của họ theo kiểu “Top Gun” để chuẩn bị các trận không chiến thật sự sau này. Máy bay TQ giả dạng máy bay VN có lẽ không nằm ngoài mục tiêu đó.
Bài gốc : Stategypage.com